Sau mối tình 8 năm tan vỡ với
Khổng Tú Quỳnh
,
Ngô Kiến Huy
rất hiếm hoi chia sẻ về chuyện đời tư đến với công chúng, chính điều này cũng khiến nhiều người vô cùng tò mò. Cho đến mới đây, mạng xã hội bất ngờ xôn xao thông tin Ngô Kiến Huy đã có tình mới sau 1 năm chia tay. "Nói có sách, mách có chứng", dân mạng còn soi ra loạt bằng chứng bí mật hẹn hò của Ngô Kiến Huy và "bạn gái tin đồn" dù đã cực kỳ khéo léo che đậy.
Cụ thể mới đây, Ngô Kiến Huy đã đăng ảnh chụp cùng nhân vật hoạt hình Minions. Tuy nhiên, n
gười hâm mộ nhanh chóng nhận ra bối cảnh trong dịch vụ biên dịch hình ảnh của cũng chính là nơi Sĩ Thanh đã chụp trong dịp tới Hàn Quốc vào 14/2 vừa qua. Đặc biệt, trong nhóm bạn đi chơi cùng Sĩ Thanh thời điểm đó còn có hot girl Ribi Sachi. Điều này một lần nữa làm dấy lên tin đồn cả Ngô Kiến Huy và Ribi Sachi đã bí mật hẹn hò cùng nhóm bạn tại Hàn Quốc vào hồi Valentine.
Ngô Kiến Huy vừa đăng tải hình ảnh check in tại Hàn Quốc cùng với chú Minions.
Tuy nhiên, người hâm mộ nhanh chóng nhận ra bối cảnh trong hình ảnh của cũng chính là nơi Sĩ Thanh đã chụp trong dịp tới Hàn Quốc vào 14/2 vừa qua.
Đặc biệt, trong nhóm bạn đi chơi cùng Sĩ Thanh thời điểm đó còn có hot girl Ribi Sachi làm dấy lên tin đồn cả Ngô Kiến Huy và Ribi Sachi cùng nhóm bạn đi chơi tại Hàn Quốc vào hồi Valentine.
Đây không phải lần đầu tiên nam ca sĩ vướng nghi án hẹn hò đàn em. Vào hồi tháng 1, nhiều bài viết liên quan đến vấn đề này đã được chia sẻ trên mạng xã hội. Khán giả chỉ ra cặp đôi tin đồn thường xuyên check-in cùng địa điểm, thậm chí cả 2 đều chọn Nhật Bản để du lịch trong tháng 9/2019. Ngô Kiến Huy cũng theo dõi đàn em trên trang cá nhân. Vinh Râu và Trần Long - 2 thành viên trong nhóm FAP TV - thậm chí nhiều lần bình luận ẩn ý dưới các bài viết của Ngô Kiến Huy.
Khoảng giữa tháng 9/2019, Ngô Kiến Huy và Ribi Sachi cùng chọn Nhật Bản cho chuyến du lịch của mình. Dân mạng thậm chí soi ra cách tạo dáng chụp hình của cả hai khá giống nhau.
Trước đó, vào cuối năm 2018, chàng Bắp quay MV cho FAPtv và đóng cặp cùng Ribi.
Kazu Miura: 'Tôi muốn chơi bóng đến hơi thở cuối cùng'
Cầu thủ người Nhật Bản Kazu Miura, vừa sang tuổi 53 hôm 26/2, nói về đam về và khát khao chơi bóng khi trả lời phỏng vấn tờ L'Équipe.
Năm 2020, "Vua Kazu" – như cách người Nhật Bản vẫn thường gọi ông, sẽ phá vỡ kỷ lục cầu thủ lớn tuổi nhất từng thi đấu chuyên nghiệp ở J-League và bóng đá thế giới... của chính ông. Ông chính là người đã truyền cảm hứng cho sự ra đời của nhân vật Tsubasa (hay Olivier Atton trong những phiên bản phương Tây) và đang trải qua mùa giải thứ 35 trong sự nghiệp.
Kazuyoshi Miura sinh ngày 26/2/1967. Ông rời Nhật Bản năm 15 tuổi và đến một ngôi trường bóng đá ở Sao Paulo. Ở miền đất của vũ điệu Samba, người đàn ông ấy chơi gần 100 trận chuyên nghiệp trong những màu áo khác nhau (Palmeiras, Jau, Coritiba và Santos). Ngay từ năm 20 tuổi, Kazu Miura đã là một huyền thoại ở Nhật Bản. Cha đẻ của bộ truyện tranh "Captain Tsubasa" được truyền cảm hứng một phần từ chính hình tượng Kazu Miura để sáng tác nên nhân vật Tsubasa, một tài năng bóng đá cũng từng đến với Brazil. Câu chuyện ấy về sau trở thành ấn phẩm thành công trên bình diện toàn cầu.
Hơn 3 thập kỷ sau, chúng tôi gặp Kazu tại Guam thuộc Mỹ - một hòn đảo quen thuộc và nổi tiếng với các du khách Nhật Bản, cách Tokyo khoảng ba giờ bay, khi ông đang chuẩn bị trước mùa giải. Hai tuần chuẩn bị miệt mài vào tháng 12 và thêm hai tuần nữa vào cuối tháng 1, "Tsubasa" đã sẵn sàng cho một chương mới trong sự nghiệp, mùa giải chuyên nghiệp thứ 35.
Vào tháng 1/2020, ông một lần nữa ký hợp đồng thêm một năm với CLB Yokohama FC. Từng là cầu thủ trẻ đầu tiên trở về quê nhà trong tư cách của một siêu sao vào thập niên 1990, Kazu Miura đã chơi 89 trận cho đội tuyển Nhật Bản và ghi 55 bàn. Số phận đưa ông đến Italy, Croatia và Australia, để rồi giờ đây ngay tại quê hương, Kazu Miura trở thành cầu thủ chuyên nghiệp lớn tuổi nhất thế giới vẫn còn thi đấu.
Ở CLB Yokohama còn có một cầu thủ lớn tuổi khác, Daisuke Matsui, cựu cầu thủ của Le Mans và Saint-Etienne. Ở tuổi 38, Matsui mang tới ánh mắt của một "cầu thủ trẻ" khi nhìn vào thần tượng của mình: "Tôi lại phải cảm ơn anh ấy. Tôi bắt đầu chơi với Kazu năm 19 tuổi, anh ấy đã truyền cảm hứng cho tôi. Tôi cũng đến Guam cùng anh ấy, rồi chứng kiến cách Kazu tập luyện và tôi thực sự bị sốc. Anh ấy vẫn tràn trề một niềm say mê thuần khiết với bóng đá. Anh ấy không khác gì một đứa trẻ...". Và đây là ước mơ của Matsui: "Tôi muốn tặng cho anh ấy một quả penalty để Kazu bước đến và ghi bàn".
Tháng 3/2017, ở tuổi 50, Kazu trở thành cầu thủ chuyên nghiệp lớn tuổi nhất ghi bàn trong lịch sử bóng đá thế giới. Thế còn ở mùa giải này? "Tôi biết mình có thể vẫn tiếp tục ghi bàn", Kazu - người hầu như không bao giờ chấp nhận một cuộc phỏng vấn nào - bảo thế. Phải mất đến hơn một năm để tờ L'Équipe (Pháp)có cơ hội thực hiện cuộc phỏng vấn này với Kazu Miura.
Những khoảnh khắc ấn tượng của King Muira
- Kazu, hãy bắt đầu với một câu hỏi hiển nhiên nhất dành cho ông lúc này: Khi nào ông sẽ treo giày?
- Tôi cũng không biết nữa. Tôi nghĩ là tôi sẽ không bao giờ mất đi đam mê bóng đá, thế nên, cơ thể tôi sẽ quyết định. Khi nào tôi kiệt sức, khi nào tôi không còn có thể tập luyện nổi nữa, tôi sẽ treo giày. Ai nấy cũng hỏi tại sao năm nay tôi vẫn chơi bóng, tôi hiểu suy nghĩ của họ chứ, nhưng bản thân tôi thì không bao giờ hỏi mình câu đó cả.
- Trong mùa 2018, ông chỉ chơi 10 trận, và ba trận ở mùa 2019. Ông cũng 53 tuổi rồi, đâu còn thi đấu dễ dàng gì phải không?
- Đúng vậy. Tôi vẫn còn có thể chơi bóng, vì tôi đầu tư công sức cho khâu chuẩn bị và còn vì tôi không gặp phải chấn thương nào nghiêm trọng cả. Tôi biết rõ mình cần phải chuẩn bị ra sao để tiếp tục thi đấu. Tuy nhiên, được vào sân hay không thì còn tuỳ vào lựa chọn của HLV. Dù là một cầu thủ kỳ cựu hay một cầu thủ mới 18 tuổi, tất cả đều phải nghe theo quyết định của HLV.
- Ông có khi nào đặt câu hỏi với HLV về tuổi tác của bản thân?
- Không bao giờ. Tôi biết mình là người lớn tuổi nhất, do đó tôi phải giữ bình tĩnh và kiểm soát cảm xúc. Mọi người sẽ nhìn vào tôi như một tấm gương. Nhưng thường cứ sau một trận đấu mà tôi không được vào sân, tôi sẽ tự đi tập riêng để giữ bình tĩnh.
- Thường thì những cầu thủ bóng đá sẽ giải nghệ khi họ không còn đủ sức để tập luyện nữa. Ông thì sao?
- Vì tôi đặc biệt mà (cười to). Tôi hiểu rõ thời gian đẹp nhất đời cầu thủ của tôi đã trôi qua, và cũng tôi đã chạm đến cái giới hạn của thể trạng. Nhưng tôi luôn cố gắng cải thiện một chút và một chút nữa. Nói cách khác, đầu óc tôi không có giới hạn.
- Thậm chí ở tuổi 53?
- Bóng đá là môn thể thao tập thể, anh có thể làm được rất nhiều thứ ngay cả khi không còn tốc độ và sức mạnh của tuổi trẻ. Một cặp tiền đạo 51 tuổi và 17 tuổi có khi còn hay hơn một cặp 25 tuổi.
- Một cầu thủ trên 50 tuổi thường gặp những vấn đề nào?
- Đơn giản là cầu thủ ấy có nhiều thứ để lo hơn cho sức khoẻ của bản thân. Ví dụ, một người bình thường ở tuổi 50 tuổi sẽ phải chăm sóc sức khoẻ kỹ hơn, không được phép ăn quá nhiều. Nhưng cá nhân tôi thì phải ăn đủ chất để bù đắp cho phần cân nặng mất đi trong khâu tập luyện, nếu không, làm sao tôi có thể chạy được. Chưa kể ở độ tuổi này, tung ra một cú sút thôi cũng đã là khó khăn hơn rất nhiều.
- Mọi người dường như đều tôn sùng ông, họ gọi ông là "Vua Kazu". Ông cảm thấy như thế nào về việc đó?
- Khi ra đường, tôi thường được gọi là "Vua Kazu". Tôi vẫn hay cảm thấy ngại nếu có ai đó gọi mình như thế. Thật sự đấy! Vì trong mắt tôi, bóng đá chỉ có một vị vua duy nhất thôi, đó là "Vua Pele". Nhưng tôi xem đó là cách mà mọi người muốn dành sự tôn trọng cho mình sau những gì tôi làm 30 năm qua. Dù gì, tôi cũng từng là ngôi sao lớn nhất bóng đá Nhật Bản, trong những năm 1990.
- Thi đấu cho nền bóng đá nước nhà, đó có phải là một trọng trách của ông?
- Trở thành một thần tượng đâu có nghĩa là tất cả với tôi. Tôi vẫn thích mọi người xem tôi là một tấm gương hơn - một tấm gương trên sân lẫn ngoài đời. Năm tôi 25 tuổi, tôi cảm thấy cứ như thể mình là trung tâm của thế giới. Nhưng rồi từ tuổi 30 trở đi, tôi biết rõ nếu không có sự giúp đỡ, hỗ trợ từ người khác, tôi sẽ không thể tiếp tục tồn tại trong bóng đá. Nếu muốn chơi bóng đến năm 52 tuổi, tôi phải hiểu mình chỉ là một thành viên của một tập thể. Tôi cần phải khiêm tốn.
- Ông từng trở thành một tượng đài ở Nhật Bản vì ông thi đấu ở Brazil. Đó có phải là một hành trình tuyệt vời?
- Ngày còn bé, tôi đã luôn mơ đến một ngày được chơi bóng ở Brazil, được rê dắt bóng như Pele. Cha tôi từng là thành viên trong phái đoàn của Liên đoàn bóng đá Nhật Bản ở World Cup Mexico 1970, ông thực hiện những thước phim với chiếc camera Super 8. Hồi đó tôi mới ba tuổi, nhưng đã được xem những hình ảnh về Brazil của Pele. Những hình ảnh đó khắc ghi vào trí nhớ tôi. Bác tôi lại là một thầy dạy bóng đá, ông dạy tôi cách rê dắt bóng, các động tác kỹ thuật, cũng như kể cho tôi nghe về Pele. Tôi ấp ủ mong ước được khám phá tất cả.
Miura thời khoác áo Genoa.
- Vậy năm 15 tuổi thì ông đã đến đâu ở Brazil?
- Tôi đến đội trẻ của CLB Atletico Juventus ở bang Sao Paulo và ở một nhà trọ chuyên dành cho các cầu thủ trẻ mới lập nghiệp. Ban đầu tôi không nói được ngôn ngữ của họ, vì thế quá trình hoà nhập diễn ra rất khó khăn. Trong mắt người Brazil khi ấy, tôi chỉ là một cậu trai giàu có người Nhật, một khách du lịch muốn học về bóng đá. Họ không xem tôi là một cầu thủ nghiêm túc.
- Thế còn các HLV, họ nghĩ sao?
- Họ không nói gì, nhưng họ cũng không dạy tôi nghiêm túc. Họ chỉ xem tôi như một vị khách và không bao giờ cho tôi cơ hội để thi đấu, ngay cả trong một trận đấu tập. Tôi cảm thấy rất thất vọng. Tôi không có cơ hội để thể hiện mình. Đó là kiểu thái độ điển hình của người Nhật. Tôi mới 16 tuổi, tôi trẻ nhất đội ngày đó, tôi cũng nhỏ con nhất đội, và tôi nhanh chóng nản chí.
- Vậy mà ông vẫn có những bước tiến?
- Tôi có kỹ năng nhưng thiếu sự tin tưởng. Tôi bắt đầu được thi đấu cho một đội bóng là tập hợp những người nhập cư Nhật Bản, ở giải vô địch dành cho các doanh nghiệp. Chúng tôi thi đấu với các đội bóng của những công nhân nhà máy và nhân viên hành chính thành phố. Họ toàn là người lớn cả, và đội chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn. Cuộc sống ở đó cũng không dễ dàng gì. Toilet thì không có cửa, không có vòi tắm nước nóng vào mùa đông, mùa hè phải tập luyện dưới cái nóng 40 độ C, và cả những chuyến đi xe buýt kéo dài 24 giờ,... Tất cả chúng đã dạy cho tôi tính kiên trì và nỗ lực. Tôi đã chiến thắng được trận chiến tinh thần ấy.
- Ông có nhớ gì về lần đầu gặp Pele?
- Tất nhiên nhớ chứ! Khi đó tôi ở Santos, CLB của Pele (Kazu đến Santos năm 1986, lúc 19 tuổi và thêm một giai đoạn nữa vào năm 1990). Chỉ khoác lên người chiếc áo đấu đó thôi cũng đã là một niềm vinh dự lớn lao. Thế rồi một ngày nọ, khi tôi đang cùng tập luyện ở đội trẻ, Pele bước vào phòng thay đồ. Ông đến để chụp ảnh cho CLB. Pele nhìn thấy tôi, tiến lại gần và nói: "Cậu có biết Kamamoto không? Anh ta là một tiền đạo to lớn?" Tôi quá phấn khích khi Pele nói tốt về một cầu thủ Nhật Bản. Tôi sẽ không bao giờ quên được ngày hôm ấy.
- Ông cũng từng chơi bóng ở châu Âu, đã đến Zagreb, Croatia vào cuối sự nghiệp. Nhưng chúng tôi còn nhớ cả hành trình của ông đến với Genoa, ở Serie A mùa 1994-1995. Có phải ông cũng mơ ước được chơi bóng tại Italy?
- Thời tôi còn ở Brazil, mỗi tuần luôn có một trận Serie A được chiếu trên truyền hình. Tất cả ngôi sao Brazil đều đến đó. Zico, Socrates, Falcao, Careca, Alemao, Dunga,... Và vì thế, tôi cũng mơ ước được đến Italy. Nhưng ngay trận đầu tiên gặp AC Milan, tôi đã chấn thương. Tôi bị gãy xương mũi sau một pha bóng với Franco Baresi và phải ngồi ngoài hai tháng. Cuối cùng, tôi được chơi 21 trong 34 trận của mùa giải. Tuy là cầu thủ Nhật Bản đầu tiên chơi bóng ở Italy, tôi luôn có cảm giác mình đã thất bại vì chỉ ghi được một bàn. Dẫu sao thì đó cũng là bàn thắng vào lưới Sampdoria trong một trận derby, và nó giúp tôi để lại được dấu ấn. Một vài năm trước, khi tôi quá cảnh ở sân bay của thành phố Naples, tôi tìm thấy một mảnh giấy kèm theo lời nhắn trên vali của mình từ một nhân viên sân bay: "Cảm ơn ông vì bàn thắng vào lưới Sampdoria." Tin nổi không?! Thời điểm đó là 20 năm sau khi tôi rời Genoa.
- Thế ông có những liên hệ nào với bóng đá Pháp không?
- Cầu thủ người Pháp khiến tôi ấn tượng nhất là Jean-Pierre Papin. Tôi từng được mời tham gia vào một vài buổi tập của AC Milan và tôi thật sự bị hút hồn bởi kỹ thuật của ông ấy. Papin ở một đẳng cấp khác phần còn lại. Sau này, Papin từng mời tôi đến trận đấu kỷ niệm sinh nhật tuổi 50 của ông ấy ở Marseille, vào ngày 30/5/1999. Tôi góp mặt vào đội ‘Những người bạn của Papin’, cùng với Zidane, Cantona, và được chỉ đạo bởi HLV Aime Jacquet. Tôi rất tự hào vì vinh dự đó.
- Trong màu áo tuyển Nhật Bản, ông cũng từng đối đầu tuyển Pháp.
- Phải, vào năm 1994, chúng tôi thua 1-4 ở Tokyo. Pháp khi ấy là một tập thể khá đẹp. Papin, Cantona, Ginola, Deschamps, Desailly, Blanc. Tôi cũng rất thích Djorkaeff. Tôi bất ngờ khi họ không có vé tham dự World Cup 1994 ở Mỹ. Trong lễ bốc thăm World Cup ở Nga, tôi được mời tham dự với tư cách là một huyền thoại của FIFA cùng với Pele, Maradona, Ronaldinho, Blanc, Desailly, Drogba. Marcel Desailly chúc mừng tôi vì tôi vẫn còn chơi bóng. Tôi có gặp Laurent Blanc ở phòng gym của khách sạn, ông ấy vô cùng bất ngờ khi thấy tôi tập nặng. Chúng tôi cùng nhau kể lại trận đấu nổi tiếng giữa Nhật Bản và Pháp năm 1994. Ông ấy không thể tin rằng sau ngần ấy năm trôi qua, tôi vẫn còn là cầu thủ chuyên nghiệp.
- Tuyển Nhật Bản của ông cũng từng dừng bước ở vòng loại World Cup 1994, như tuyển Pháp ở trận gặp Bulgaria - sau khi Iraq ghi bàn thắng ở phút bù giờ, gỡ hòa. Rồi kỳ World Cup 1998, ông không được gọi vào đội hình. Làm sao ông có thể nuốt trôi được việc chưa bao giờ tham dự World Cup?
- Năm 1994, đó thật sự là một bi kịch quốc gia. Còn năm 1998, đó là sự lựa chọn của HLV Takeshi Okada. Tôi là chân sút tốt nhất ở giai đoạn play-off. Tuy không oán giận Okada, chuyện đó vẫn là một cú sốc tinh thần, vì năm ấy là lần đầu tiên Nhật Bản dự World Cup. Khi đó, tôi cảm thấy mâu thuẫn. Có lúc tôi còn nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được nhìn nhận là một cầu thủ chuyên nghiệp nếu không một lần chơi ở World Cup. Tôi cảm thấy mình không có giá trị gì cả. Đó vẫn là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi muốn kết thúc sự nghiệp chơi bóng.
Miura xem việc không được dự World Cup là một trong những niềm đau lớn nhất sự nghiệp. Ảnh: Reuters.
- Vậy điều gì hồi sinh lại con người ông?
- Vì cuộc gặp với Philippe Troussier. Cuối năm 1999, hợp đồng của tôi với CLB Tokyo không được ký tiếp, tôi chẳng còn gì cả. Thế rồi, Troussier, người vừa được bổ nhiệm làm HLV trưởng tuyển Nhật Bản khi đó, gọi tôi trở lại đội tuyển. Ông ấy bấy giờ đang xây dựng một tập thể mới để chuẩn bị cho kỳ World Cup 2002 ở Nhật Bản, với những cầu thủ trẻ. Ông ấy cần hai hay ba lão tướng được nể trọng trong đội hình để làm gương cho các cầu thủ trẻ.
- Vậy là Troussier đã khiến ông bị ấn tượng mạnh?
- Lần đầu tiên chúng tôi trò chuyện là lúc đang tắm Onsen dưới chân núi Phú Sỹ, trong một đợt tập huấn. Tôi không nói tiếng Anh giỏi lắm, ông ấy cũng vậy, nhưng chúng tôi vẫn hiểu ý nhau. Tôi cảm thấy mình được tôn trọng và với tôi, được tôn trọng là thứ quan trọng với mỗi con người, nó mang đến sức mạnh tinh thần và là một triết lý sống. Trong mắt Troussier, một cầu thủ mà không thể nói chuyện được trước tập thể thì không tài nào thể hiện được mình trên sân cả. Vạn vật đều có liên hệ với nhau. Từ đó, một chương mới mở ra trong sự nghiệp của tôi. Điều đó thôi thúc tôi đến với Croatia, để hồi sinh lại bản thân. Tôi biết rằng mình vẫn còn yêu bóng đá lắm, tình yêu bóng đá vẫn mãi sống trong con người tôi, ngay cả khi những ước mơ không thể thành hiện thực.
- Vậy còn nỗi đau World Cup 1998, nó coi như đã đóng lại?
- Không, không bao giờ. Nhưng chúng ta cần phải lật cuộc đời sang một trang mới, phải tiếp tục chơi bóng. Thậm chí, tôi cảm thấy mình ngày càng trưởng thành và hoàn thiện hơn, cả trên sân bóng lẫn ngoài đời. Nhưng như tôi nói rồi, đó vẫn là một vết thương lòng. Mỗi lần xem Nhật Bản thi đấu ở World Cup, như năm 2018 ở Nga, tôi lại càng cảm thấy nhói đau.
- Phần nào đó, ông là nguồn cảm hứng cho nhân vật Olivier Atton trong "Đội trưởng Tsubasa". Tác giả Yoichi Takahashi từng nói thế này: "Cho dù tôi chủ yếu được truyền cảm hứng bởi Kempes và Maradona, nhưng tôi thật sự muốn nhân vật Olivier Atton phải có nhiều điểm tương đồng với Kazu Miura. Vì ông ấy chính là cầu thủ bóng đá người Nhật Bản đầu tiên thi đấu ở Brazil". Ông cảm thấy sao khi mình là nguồn cảm hứng cho một nhân vật huyền thoại như thế?
- Tôi thật sự rất tự hào, nhưng thú thật là tôi chưa bao giờ đọc bộ truyện manga nổi tiếng đó cả, cũng như chưa bao giờ xem tập phim nào trên truyền hình. Khi bộ truyện được xuất bản, tôi vẫn còn đang ở Brazil. Thực tế thì mọi người rất hay nói về tác phẩm đó, nhưng tôi không cảm thấy mình giống với nhân vật Atton nổi tiếng kia. Nhưng OK, tôi hứa, tôi sẽ đọc. Mà tôi cũng biết là ở nước các anh, truyện manga Nhật Bản nổi tiếng lắm.
Miura là hình mẫu ngoài đời thực, là cảm hứng để tác giả Yoichi Takahashi sáng tác nên bộ truyện tranh "Đội trưởng Tsubasa".
- Trong số cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá thế giới, không tính đến Pele – vốn là người ông tôn thờ - thì còn ai thật sự truyền cảm hứng cho ông không? Cruyff hay Maradona chẳng hạn?
- Khó nhỉ... Nếu phải chọn thì chắc tôi sẽ chọn Maradona, vì tôi thích cái tính ngông cuồng của ông ấy. Tôi thích phong thái của Maradona, ông ấy nói ra những gì mình thích trước bất kỳ ai. Cruyff thì lại thanh tao, nhã nhặn và đạo mạo. Maradona thì còn là hình ảnh biểu trưng của sự phản kháng trước chủ nghĩa bảo thủ, cá tính hiện đại, chống lại những trật tự vốn có của xã hội.
- Vậy còn Michel Platini?
- Ông ấy hả?! Trông hơi giống như một tay mafia, đúng không nhỉ? Gương mặt ông ấy hơi giống với một gangster. Tính tình ông ấy có lạnh lùng không? Mà kiểu người như vậy phổ biến ở Pháp lắm hả?
- Ở Pháp, Platini và Zidane là những người được nể trọng, họ là những huyền thoại bóng đá. Ngay cả sau khi Zidane húc đầu vào người Materazzi ở chung kết World Cup 2006.
- Cũng hợp lý khi họ được yêu mến. Họ đều từng là những cầu thủ kiệt xuất. Thứ bóng đá của Zidane là siêu lịch lãm, như nghệ thuật vậy và giống với Maradona. Nhưng một huyền thoại khép lại sự nghiệp của mình theo cách đó thì đúng là độc nhất vô nhị!
- Thế ông nhận xét thế nào về Kylian Mbappe? Cậu ấy thậm chí còn đang được so sánh với Pele ở Pháp đấy.
- Cậu ấy rất có tướng tá và lại còn rất trẻ nữa. Nhưng so với Pele thì... Ngày nay, gần như là không thể để một cầu thủ nào đó viết nên sự nghiệp như Pele. Vô địch World Cup tận ba lần, tôi không biết liệu còn có ai làm được không nữa.
- Vậy Neymar?
- Tôi thất vọng với cậu ấy lắm. Cậu ấy chỉ cố bị phạm lỗi hơn là cố chơi bóng.
- Thôi quay trở lại về ông. Ông hình dung thế nào vào ngày mình giải nghệ?
- Có lẽ là tôi sẽ không tuyên bố giải nghệ. Tôi muốn cứ thế kết thúc một buổi tập, chạy trên sân, tự mình cảm nhận rằng: Thế là hết. Tôi không tưởng tượng ra nổi cảnh mình nói lời giã biệt trước 50.000 người ở một SVĐ, dù tôi biết người hâm mộ sẽ muốn nói điều gì đó với tôi.
Miura đang cùng Yokohama FC chuẩn bị cho mùa giải 2020.
- Vậy khi nào ông sẽ làm điều đó?
- Tôi không nghĩ về điểm dừng. Tôi nói thật! Dù tôi biết thi đấu thêm năm năm nữa sẽ rất khó, có thể là hai hay ba năm... Nhưng tôi không nghĩ về ngày đó. Tôi chưa có ý định giải nghệ. Trở thành một HLV, một vị chủ tịch CLB, một giám đốc điều hành, hay một chuyên gia bình luận trên truyền hình... tất cả chẳng thú vị gì với tôi. Tôi chỉ muốn là một "jogador" (Kazu nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, nghĩa là "cầu thủ"). Trong tiếng Pháp, "jogador" nói sao nhỉ?
- Joueur.
- OK. Tôi muốn là một "joueur" (Kazu nói bằng tiếng Pháp, nghĩa là "cầu thủ"). Đó là ước muốn duy nhất của tôi. Nếu có thể thì đến khi nào trút hơi thở cuối cùng mới thôi. Khi tôi chết, tôi không muốn người ta thông báo rằng "cựu cầu thủ Kazu Miura đã qua đời", mà tôi muốn họ nói rằng "cầu thủ Kazu Miura đã qua đời".
"Bạn chưa bao giờ xác định được đam mê và mục tiêu sống. Đơn giản, bạn giỏi kiếm tiền, nhưng bạn không giỏi trong khả năng hưởng thụ và tìm kiếm gì đó đam mê cho chính mình. Và một khi con người sống không có đam mê thì dễ dàng rơi vào cảnh chán nản.
Bạn hãy nhìn các tỷ phú thế giới xem, họ sở hữu khối tài sản khổng lồ nhưng vẫn yêu đời. Ví dụ như Bill Gates, tiền nhiều quá ông ta làm gì? Đó là làm việc có ích, từ thiện xã hội, mang lại niềm vui cho người khác cũng là cho chính mình. Bạn chỉ biết thu tiền vào, hãy thử cho đi. Bạn đến những ngôi nhà nghèo, cho tiền họ, cùng họ ăn bữa cơm, tâm sự với họ, bạn sẽ thấy cuộc đời này còn nhiều điều đẹp lắm".
Đồng quan điểm trên, bạn đọc
Nguyen Quang Duong
lại chia sẻ chính câu chuyện của bản thân về việc đi tìm động lực và ý nghĩa cuộc sống:
"Mục đích khi xưa tôi ra thành phố là để kiếm tiền và giờ đã đạt được rồi, cũng đồng nghĩa với việc không còn động lực. Trước kia tôi cũng nghĩ kiếm nhiều tiền, đến khi đủ thì thôi. Và khi đủ thì bần thần ngồi nghĩ ta kiếm tiền làm gì, vậy mục đích cuối cùng có phải là tiền? Tôi nhận ra mục đích cuối cùng không phải là kiếm tiền mà là có cuộc sống đầy đủ và thú vị, vậy nên tôi đi nhiều nơi gặp nhiều người và làm cuộc sống mình vui vẻ. Hãy đi ra khỏi công việc, khỏi cái hiện tại bạn đang có. Khoác balo lên và đi, bạn sẽ thấy tiền của mình có thể làm nhiều thứ có ích khác, cuộc sống sẽ thú vị hơn nhiều. Hãy sống để đừng hối hận".
Chia sẻ về những sai lầm trong việc kiếm tiền và tiêu tiền mất cân bằng, độc giả
Meo Meo
dẫn chứng:
"Người yêu tôi cũng có rất nhiều tiền nhưng sống hà tiện, bạc đãi bản thân và đối xử tệ với tôi. Cuối cùng, tôi đành chọn giải pháp chia tay vì không thể nào chịu nổi. Tôi cũng tự lập tài chính, nhưng nếu anh bớt hà tiện, để tiền phục vụ bản thân, để mình và người yêu được hạnh phúc hơn, thì tại sao lại lựa chọn cách cực đoan, làm khổ bản thân, khổ người yêu? Tiền nhiều để làm gì?
Bạn đọc
ductoanvc2
lại đưa ra một ví dụ khác
:
"Có lần tôi hỏi đứa em rất giỏi rằng: 'Giờ chưa giàu thì nỗ lực kiếm tiền, nhưng khi quá giàu tới rất nhiều nghìn tỷ thì cuộc sống sẽ thế nào, ăn thì cũng chỉ ngày 3 bữa, chơi cũng đến tột cùng sang chảnh hay kỳ quan vũ trụ, chẳng phải cuộc sống sẽ buồn chán chứ không được vui vẻ như bây giờ sao?'. Đứa em tôi đáp: 'Em kiếm khi giàu sẽ làm từ thiện, chia sẻ tới người kém may mắn và thấy rất vui, chứ khi giàu, tiền chỉ là những con số thôi, chẳng có ý nghĩa gì cả".
Trong khi đó, độc giả
Mamutgl
lại đưa ra gợi ý về cách sử dụng tiền có ý nghĩa:
"Tiền chia làm 3 phần:
1. Chi tiêu hằng ngày.
2. Đầu tư.
3. Hướng về cộng đồng.
Đó là câu trả lời cho câu hỏi: tiền nhiều để làm gì?
Còn về phần bạn, luôn có tâm trạng chán nản, buông xuôi sau bao năm cố gắng. Có lẽ, khoảng thời gian bạn dành cho bản thân, tự biết thương yêu bản thân chưa đủ. Bạn có một công ty riêng, tôi nghĩ với khả năng đó, đầu óc bạn tốt. Giờ bạn cần lên kế hoạch, thiết lập thời gian nghỉ ngơi để cân bằng cuộc sống, ví dụ như: giao trọng trách công việc cho người có năng lực, đi du lịch, tham gia hoạt động lợi ích cộng đồng... Có đôi lúc, dịch vụ biên dịch trong cuộc sống nếu không biết tự thưởng cho bản thân cũng làm mình chán nản".
"Tiền rất quan trọng, không có tiền cuộc sống vô cùng khó chịu. Nhưng tiền không chi phối toàn bộ cuộc sống. Người ta nói tình - tiền, đó là vật chất và tinh thần. Nếu bạn tự ti, ít bạn thì cách đơn giản nhất là bạn nên đi chơi thể thao như bóng đá, bóng chuyền, khiêu vũ, tham gia một vài câu lạc bộ như từ tâm, từ thiện. Tốn ít thời gian, ít tiền chi vào đó, bạn sẽ gặp được nhiều bạn, bạn sẽ tìm ra đáp số ngay trong thời gian khoảng 3 tháng"
, bạn đọc
Nguyenhe200555
gợi ý thêm.
Nhận định về cách khiến cuộc sống có ý nghĩa, độc giả
Quỳnh Anh
kết luận:
"Hãy luôn đặt mục tiêu mới cho mình. Giống như tôi, thu nhập cũng khá, cũng mở trung tâm ngoại ngữ nhỏ và một công việc lương cao. Khi có tiền, tôi gửi về để giúp bố mẹ bên ngoại xây một căn biệt thự, sau đó lại đặt mục tiêu mới mua nhà cho riêng mình. Tôi cũng thường xuyên ủng hộ mọi người làm tình nguyện cho người có hoàn cảnh khó khăn. Thực ra, cuộc sống là sự sẻ chia, bạn cần chịu khó cân đối thời gian làm việc và nghỉ ngơi để không bị stress. Luôn cảm thấy đủ và chưa có mục tiêu mới sau khi hoàn thành mục tiêu trước đó sẽ khiến bạn rơi vào sự tự mãn và thấy kiếm tiền không có ý nghĩa".
Chia sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến
tại đây
.
Với
gần 3.000
ca nhiễm nCoV cùng 16 trường hợp tử vong, Hàn Quốc giờ đây trở thành ổ dịch Covid-19 lớn thứ hai thế giới sau Trung Quốc đại lục. Số ca nhiễm dự kiến còn tăng khi quan chức y tế bắt đầu xét nghiệm hơn 210.000 thành viên Tân Thiên Địa, giáo phái của "Bệnh nhân 31", nữ tín đồ được cho là đã truyền virus cho hàng chục người khác.
Dịch bệnh lây lan nhanh chóng khiến Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in phải hứng chịu làn sóng phẫn nộ từ công chúng, cũng như loạt chỉ trích của các đối thủ chính trị. Phe đối lập tuyên bố sẽ đưa "sự kém cỏi" của ông Moon thành vấn đề hàng đầu trong cuộc bầu cử quốc hội vào ngày 15/4. Hơn một triệu người Hàn cũng ký vào bản kiến nghị trực tuyến yêu cầu bãi nhiệm Tổng thống.
"Nếu dịch bệnh không được kiềm chế sớm, nó có thể gây ra thảm họa cho đảng cầm quyền trong cuộc bầu cử sắp tới", Ahn Byong-jin, chuyên gia tại Đại học Kyung Hee ở Seoul, nhận định. "Các lãnh đạo hiện nay vẫn đảm nhiệm việc đưa ra kế hoạch hành động, cũng như cách kết nối với người dân giữa dịch bệnh".
Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in phát biểu tại thành phố Daegu, tâm dịch Covid-19 hôm 25/2. Ảnh:
Reuters
.
Tuy nhiên,
chính phủ Hàn Quốc dường như rơi vào tình huống ngặt nghèo,
khi dịch bệnh khởi phát từ Trung Quốc, đối tác thương mại lớn nhất của họ. Dù 40 nước, bao gồm Mỹ và Triều Tiên, đã hạn chế hoặc cấm nhập cảnh với người từ Trung Quốc đại lục, Hàn Quốc vẫn ngần ngại ra quyết định tương tự. Họ chỉ cấm nhập cảnh với người đến từ tỉnh Hồ Bắc, nơi dịch Covid-19 bùng phát.
Với chính quyền của ông Moon, việc cấm nhập cảnh "không mang lại lợi ích thiết thực". Nhưng theo quan điểm của những người chỉ trích, nếu không áp dụng biện pháp này, nCoV sẽ ngày càng lan rộng, đồng thời làm thu hẹp cơ hội thúc đẩy nền kinh tế vốn đang chịu tổn hại do sụt giảm mạnh về thương mại với Trung Quốc.
Hôm 26/2, Chosun Ilbo, tờ báo có quan điểm bảo thủ ở Hàn Quốc, cảnh báo việc không cấm người từ Trung Quốc trong lúc chống dịch "cũng giống như cố bắt muỗi mà để cửa sổ mở".
Tuy nhiên, Kang Min-seok, phát ngôn viên của ông Moon, lưu ý không có hành khách nào từ Trung Quốc đại lục dương tính với nCoV kể từ khi Hàn Quốc siết chặt việc sàng lọc khách Trung Quốc vào ngày 4/2, nói thêm rằng số ca nhiễm mới ở Trung Quốc bên ngoài Hồ Bắc ngày càng thấp.
Các đối thủ chính trị của ông Moon lâu nay cũng cáo buộc Tổng thống ủng hộ Trung Quốc, hoặc sợ làm "phật ý" Chủ tịch Tập Cận Bình. Hôm 20/2, trong cuộc điện đàm với ông Tập, ông Moon nói rằng "khó khăn của Trung Quốc cũng là khó khăn của chúng tôi".
Hàn Quốc đã quyên góp số lượng lớn vật tư y tế cho Trung Quốc, bao gồm 2 triệu khẩu trang loại thường, một triệu khẩu trang y tế, 100.000 bộ đồ bảo hộ và 100.000 kính bảo hộ. Trong khi đó, phe đối lập Hàn Quốc chỉ trích chính phủ vì không cung cấp đủ khẩu trang cho chính công dân nước mình.
Một số quyết định ban đầu của chính quyền ông Moon trong công tác phòng chống nCoV cũng bị lên án
. Các thành viên giáo phái Tân Thiên Địa ở thành phố Daegu, tâm dịch Covid-19 tại Hàn Quốc hiện nay, bắt đầu xuất hiện triệu chứng bệnh vào khoảng ngày 7-10/2, vài hôm trước khi ông Moon nói điều tồi tệ nhất đã qua.
Tuy nhiên, họ vẫn tiếp tục tham dự những buổi lễ vào chủ nhật, nơi hàng trăm tín đồ cầu nguyện và hát lớn trong không gian kín chật hẹp, khiến virus nhanh chóng lây lan. Tại thời điểm đó, chính phủ nhiều lần cam đoan với người dân rằng họ không cần hủy những buổi tụ tập đông người. Lee In-young, nghị sĩ thuộc phe đa số trong quốc hội, kêu gọi mọi người "nhanh chóng trở lại cuộc sống thường nhật".
Ngay cả khi ông Moon tuyên bố tình hình "đã ổn định" vào ngày 13/2, Jung Eun-kyeong, giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hàn Quốc (KCDC), vẫn cảnh báo nhận định đó "còn quá sớm", bởi số bệnh nhân ở Trung Quốc chưa giảm mạnh. "Chúng ta phải tiếp tục cảnh giác", bà nhấn mạnh.
Bước ngoặt khiến sự lạc quan của chính phủ dường như tan biến diễn ra vào ngày 18/2, khi "Bệnh nhân 31", nữ tín đồ 61 tuổi của Tân Thiên Địa, dương tính với nCoV. Kể từ đó, số ca bệnh không ngừng tăng, có lúc gấp đôi hoặc gấp ba chỉ trong một ngày.
Năm 2015, khi dịch MERS (hội chứng hô hấp cấp Trung Đông) tấn công Hàn Quốc, ông Moon, lúc đó là lãnh đạo phe đối lập, đã gọi cuộc khủng hoảng là "thảm họa do chính phủ bất tài mà bà Park Geun-hye lãnh đạo gây ra". "Chính phủ đã biến thành chủ thể siêu lây nhiễm", ông nói.
Tổng thống Hàn Quốc lên nắm quyền sau khi người tiền nhiệm Park Geun-hye bị phế truất vì sai lầm trong việc xử lý những cuộc khủng hoảng, như vụ chìm phà Sewol, khiến công chúng tức giận.
Theo bình luận viên Choe Sang-hun của
NY Times
, loạt chướng ngại vật trong Covid-19 là cú lật ngược khá trớ trêu với ông Moon.
Hàn Quốc đã kiềm chế dịch MERS sau khi 186 người nhiễm bệnh và 38 ca tử vong. Từ những bài học rút ra, giới chức y tế nước này ráo riết theo dõi và cách ly bệnh nhân khi dịch Covid-19 bùng phát, xét nghiệm tới hơn 10.000 người mỗi ngày.
Sự gia tăng đột biến số ca nhiễm nCoV ở Hàn Quốc những ngày gần đây một phần do nỗ lực phát hiện đó. Chính quyền cũng công bố số liệu rất nhanh chóng, thông qua những ứng dụng trên smartphone để cập nhật theo thời gian thực cho người dân về địa điểm bệnh nhân từng đến, gửi thông báo nếu họ tiếp cận nơi đó.
Dù tỷ lệ tử vong thấp hơn MERS, dịch Covid-19 dường như dễ lây nhiễm hơn rất nhiều. Tình trạng nCoV lây lan nhanh chóng khắp đất nước khiến người dân Hàn Quốc nghi ngờ chiến lược chống dịch của ông Moon, chủ yếu dựa vào sự hợp tác và nhận thức của cộng đồng.
Trong khi chính phủ Hàn Quốc tích cực cảnh báo người dân thực hiện những biện pháp đề phòng như đeo khẩu trang và rửa tay, họ vẫn cố duy trì hoạt động kinh tế nhiều nhất có thể. Thêm vào đó,
việc theo đuổi những biện pháp cứng rắn cũng tiềm ẩn rủi ro chính trị.
Khi chính phủ cố gắng cấm các cuộc biểu tình vì lo ngại sức khỏe cộng đồng, những người tham gia tuần hành cáo buộc đây là sự đàn áp chính trị. Kế hoạch "phong tỏa" thành phố Daegu và khu vực lân cận cũng bị nhiều chính trị gia bảo thủ coi là động thái bao vây những địa phương của chính đất nước, trong khi không thể quay lưng với Trung Quốc.
Những "đòn đánh" chính trị diễn ra chớp nhoáng, buộc chính quyền của ông Moon phải gạt bỏ toàn bộ kế hoạch phong tỏa. Hong Ihk-pyo, phát ngôn viên của đảng Dân chủ, người công bố kế hoạch phong tỏa Daegu, đã từ chức.
Cơn thịnh nộ của người Hàn tiếp tục tăng lên vào tuần này trước việc một số thành phố Trung Quốc bắt đầu cách ly những khách Hàn Quốc nhập cảnh, trong khi chính phủ của họ không áp dụng biện pháp tương tự với khách Trung dịch vụ biên dịch Quốc. Đơn kiến nghị trực tuyến yêu cầu Nhà Xanh cấm khách Trung Quốc đã nhận được hơn 760.000 chữ ký.
Đông đảo người Hàn cũng tập trung trút giận vào giáo phái Tân Thiên Địa. Những hoạt động của giáo phái này, như ngồi sát nhau trên sàn trong các buổi lễ và tích cực truyền đạo, được cho là yếu tố khiến dịch bệnh lan nhanh. 920.000 người đã ký vào đơn kiến nghị yêu cầu chính phủ giải tán giáo phái.
Ông Moon kêu gọi người dân đoàn kết, nói thêm rằng những ngày tới là "giai đoạn quan trọng" trong việc xác định tình trạng lây lan virus tại đất nước. Tuy nhiên, một số người cáo buộc chính phủ đang tìm cách đổ lỗi cho giáo phái Tân Thiên Địa, trong khi các tín đồ cũng là nạn nhân của dịch bệnh.
"Những gì chúng ta thấy cho đến nay là sự thất bại hoàn toàn của hệ thống phòng dịch. Nguyên nhân lớn nhất là chính phủ đã bỏ qua quy tắc kiểm soát dịch bệnh vô cùng cơ bản: ngăn chặn nguồn lây nhiễm", Choi Dae-zip, chủ tịch Hiệp hội Y khoa Hàn Quốc, đề cập đến việc chính quyền ông Moon không cấm khách Trung Quốc.
Mới đây, Viện nghiên cứu kinh doanh Hàn Quốc đã công bố BXH danh tiếng thương hiệu của diễn viên truyền hình trong tháng 2. Thứ hạng này được xác định thông qua kết quả phân tích dữ liệu liên quan đến chỉ số truyền dịch vụ biên dịch thông, tương tác cộng đồng của 50 diễn viên xuất hiện trong các bộ phim truyền hình được phát sóng từ ngày 27/1 đến 28/2.
Đây là tháng thứ 2 liên tiếp Hyun Bin giữ vị trí đầu bảng. Trong tháng này chỉ số danh tiếng thương hiệu của nam diễn viên là 11.366.256. Chỉ số phản ứng tích cực của cộng đồng dành cho nam diễn viên là 76,5%
Park Seo Joon chỉ thua đàn anh Hyun Bin 1 bậc. "Ông chủ Danbam" giành được vị trí thứ 2 với 8.741.509 điểm
3. Kim Da Mi
Nữ chính “Itaewon Class” Kim Da Mi bùng nổ mạnh mẽ, vượt mặt nhiều tiền bối trong nghề để giữ vị trí thứ 3 trong BXH tháng này
4. Son Ye Jin
Trong cuộc cạnh tranh gay gắt với đàn em, Son Ye Jin đã tụt 2 hạng so với tháng trước
5. Kwon Nara
Nữ phụ nóng bỏng của “Itaewon Class” xuất sắc giành vị trí thứ 5
6. Kim Bo Ra
Vị trí thứ 6 thuộc về nữ diễn viên Kim Bo Ra
7. Ahn Hyo Seop
Vai diễn mới đây trong “Romantic Doctor, Teacher Kim 2” (Người thầy y đức 2) đã giúp Ahn Hyo Seop lọt vào top 10 diễn viên nổi tiếng nhất tháng 2
8. Seo Ji Hye
“Tiểu thư Seo Dan” Seo Ji Hye góp mặt ở vị trí thứ 8 trong BXH
9. Kim Jung Hyun
Vị trí thứ 9 thuộc về “thánh lừa đảo” Kim Jung Hyun
10. Jo Byeong Gyu
Jo Byeong Gyu giữ vị trí cuối cùng trong top đầu của BXH
Trong tập phát sóng vừa qua của "Sugar Man 3" thuộc dài JTBC,
SeeYa
(gồm 3 thành viên Kim Yeonji, Lee Boram và Nam Gyuri) đã xuất hiện với tư cách khách mời. Nhóm nữ ra mắt năm 2006 (tức trước SNSD và Wonder Girls 1 năm) và tan rã vào 5 năm sau đó.
SeeYa nói về chuyện dịch vụ biên dịch tan rã của nhóm trong quá khứ.
Khi hỏi về chuyện tan rã, Yeonji chia sẻ:
"Ở thời điểm đó, mỗi chúng tôi đều có công việc riêng và cũng quảng bá rất nhiều nên không bao giờ mở lòng với nhau hay có những buổi nói chuyện sâu sắc. Chúng tôi ai cũng có sự lo âu nhưng lại không thể hiện những khó khăn của bản thân ra bên ngoài. Nếu chúng tôi chịu nói chuyện này sớm hơn thì tôi nghĩ các thành viên có thể hiểu nhau nhiều hơn".
Boram cho biết: "Thành thật mà nói thì chúng tôi đã chưa chín chắn và còn thiếu sót nhiều vào lúc đó. Vì có một hiểu lầm mà tôi đã không nhìn mặt Gyuri và sau 2 năm thì tôi lại hối hận về hành động của mình. Ước gì tôi trưởng thành hơn để nói chuyện rõ ràng với cô ấy. Cá nhân tôi rất biết ơn khi cô ấy đã vượt qua chuyện này và tiếp tục sống tốt".
Gyuri, thành viên rời nhóm năm 2009 rồi quay lại trong đợt quảng bá cuối cùng năm 2011, nói: "Khi nghĩ về bản thân hồi còn trẻ, người khác có thể dễ dàng nghĩ rằng chúng tôi rất hạnh phúc bởi vì rất được yêu mến, thắng hạng nhất và có nhiều người hâm mộ. Tuy nhiên trong độ tuổi 20 đó, chúng tôi vẫn còn là những đứa trẻ chỉ vừa mới bắt đầu sự nghiệp của mình. Việc tốt nhất mà tôi có thể làm vào thời điểm đó chính là rời nhóm".
Live "Love Greeting" – SeeYa ["Sugar Man 3" 21/2]
Qua chương trình, nhóm đã tranh thủ cơ hội tái hợp để hát lại những hit của mình ngày xưa khiến khán giả trong trường quay bồi hồi và xúc động. Sau đó, ca khúc "Love Greeting" (phát hành 2007) được nhóm biểu diễn lại bỗng "gây bão" BXH nhạc số tại Hàn Quốc khi đồng loạt lọt top 100 của 5 trang nhạc số thuộc iChart.
Ca khúc 13 năm trước được SeeYa thể hiện lại trong "Sugar Man 3" đã lội ngược dòng trên các trang nhạc số thuộc iChart.
Việc một ca khúc từ hơn chục năm trước quay trở lại BXH là một điều hết sức hiếm hoi nhưng "Love Greeting" của SeeYa đã làm được. Điều này chứng tỏ ca khúc là một hit lớn trong quá khứ của nhóm mà rất nhiều người đã thuộc nằm lòng giai điệu cũng như lời ca của nó. Và khi bài hát ấy vang lên với sự góp giọng của chính chủ nhân nó, nhiều kí ức của khán giả ùa về khiến họ phải tìm nghe lại ca khúc này.
Thuộc top những streamer nữ hot nhất hiện nay,
Linh Ngọc Đàm
luôn nhận được sự quan tâm đông đảo từ dân mạng. Điều này lý giải cho con số 1,1 triệu người follow trên Instagram và hơn 1,7 triệu người subscribe trên YouTube của cô nàng. Nhất cử nhất động đều được chú ý, chuyện tình cảm cũng không ngoại lệ.
Mới đây, hot streamer công khai chia tay bạn trai lâu năm tên Bụt. Ai nấy đều hụt hẫng vì couple siêu cấp đáng yêu này được rất nhiều fan yêu thích mỗi khi xuất hiện trên vlog. Dù vậy, Linh Ngọc Đàm thoải mái cho biết:
"Thật sự chúng mình không buồn nên mọi người cũng đừng buồn nha. Tụi mình vẫn là huynh đệ tình thâm nên mọi người thấy xuất hiện chung với nhau chuyện bình thường. Mong là các bạn vẫn yêu quý hai tụi mình và nhớ là sau này 2 đứa có bồ mới thì cũng yêu luôn bồ mới của tụi mình nha".
Khoảnh khắc hạnh phúc ngày còn yêu nhau của Linh Ngọc Đàm và bạn trai.
Quyết định "lột xác" sau khi chia tay bạn trai đã đưa cuộc đời cô sang một trang mới. Có thể tóm gọn trong một từ: nổi loạn.
Chưa gì Linh đã thả thính: "Cut tóc giống chị đẹp IQ 160 nhưng tui còn chưa tìm được ông chủ của đời mình"
Hỏi ra mới biết, vì đang ghiền Itaewon class nên nữ streamer mới đổi style giống "nữ điên" IQ 160. Nhưng còn story mới thì sao? Đại khái là quote yêu đương, nhìn vào cũng thấy cô nàng đang có rất nhiều dịch vụ biên dịch tâm sự đây.
Story mới khiến nhiều người hoang mang.
Thôi thì chuyện cũng đã rồi, Linh Ngọc Đàm đừng buồn nữa nhé!